Thanh kiên tâm thưa chuyện để đến với Đào
Sáng 16/1 , chúng tôi tìm về Nhà ở ông Nguyễn Văn Cường ( SN 1947 , ở xóm 3 , xã Tường Sơn , Anh Sơn , Nghệ An ) và bà Nguyễn Thị Tuyết ( SN 1949 ) - là bố , mẹ của nhật vật Nguyễn Loại trái cây trong Các quy định điều ước thứ 7 được phát trên truyền hình vừa qua.
Thấy người lạ mặt đến chơi nhà , ông Cường đoán ngay là nhà báo. Bởi những ngày qua thừa thãi người về thăm hỏi cô nử tử cùng “chàng rể quý” của ông.
Ông Nguyễn Văn Cường - Bố Đào , kể về "chuyện tình trong mơ" của Thanh với nử tử mù kém may mắn của mình.
Ông Cường kể , Đào là cô nử tử thứ 7 trong Nhà ở. Từ lúc mới ra đời , Đào đã kém may mắn khi bị khiếm thị.
Không có tiền chữa trị , nên lớn lên Đào phải sống trong bóng tối. Khoảng năm 2007 , Đào nhập nhập hội người mù của huyện Anh Sơn để học nghề.
Sau khi được đi học chữ nổi , với giọng hát trời phú của mình , Đào bắt đầu dự vào đoàn hát của những người cùng cảnh ngộ rồi đi hát rong kiếm tiền.
Cũng từ đây , Đào đã gặp Thanh - người chồng “hờ” mai sau của cô. Thời gian đầu quen nhau , Đào chỉ coi Thanh là một người anh cả , người dìu dắt và bảo ban cô trong những ngày hát rong kiếm tiền.
Rồi thời gian trôi qua , sau những ngày rong ruổi trên khắp các nẻo đường , giữa Thanh và Đào cũng đầu nảy đem động vật trai gái.
Trong mắt ông Cường , Thanh là một người con rể hiền lành , chịu khó và yêu vợ , chăm con.
Sau những lần về nhà của Đào chơi , Thanh đã ngỏ ý muốn được trở thành chồng để chăm chút và cùng Đào làm nghề hát rong.
Nghe thấy điều này , cả Nhà ở ông Cường vừa mừng nhưng cũng vừa lo. Bởi trong mắt họ , Thanh là một người lành lặn , hát hay. Trong lúc Đào - nử tử ông chỉ là cô gái mù lòa.
Lo sợ tương lại không bền vững , nên Nhà ở ông không dám bằng lòng điều “may mắn trời cho” này.
“ Thời đó con Đào hát hay , Tiếng tăm tốt. Rồi đi hát rong thì nó gặp được thằng Thanh.
Sau vài lần đưa về nhà tôi chơi , thằng Thanh ngỏ ý muốn lấy Đào làm vợ. Nó cũng nói phía bên nhà nội cản trở nên không có ai vào thưa chuyện”- ông Cường nói.
Bữa cơm thân mật được tổ chức để chính thức cho Đào về cùng sống với Thanh như phu phụ tháng 4 , năm 2013.
Nhưng rồi Hai ba lần sau đó , Thanh vẫn kiên tâm thưa chuyện để đến với Đào. Thương con , ông Cường đành bằng lòng để hai người qua lại với nhau và về sống như vợ chồng.
Tháng 4/2013 , Thanh cùng Đào làm mâm cơm nhỏ mời gia đình bên ngoại , rồi về sống chung mà không đăng ký kết hôn.
Sau khi thuê một phòng trọ tại thị trấn Anh Sơn ( Nghệ An ) để ở , hàng ngày Thanh dẫn Đào lang thang tứ bề để hát rong kiếm tiền.
Gần một năm sau , bé Sao Mai ra đời trong niềm hạnh phúc của đôi “vợ chồng” nhỏ.
Khi bé Sao Mai được một tháng tuổi , Đào đành phải gửi con cho chị gái mình nuôi để tiếp cùng Thanh đi tứ bề hát rong kiếm tiền.
Chị Nguyễn Thị Minh ( chị gái Đào ): "Sau khi Thanh bỏ đi , nó có gọi cho tôi thú là đã có vợ. Dù giận nhưng sau đó tôi vẫn nói chuyện nhẹ nhàng mà chẳng trách gì nó".
“Thời gian 2 đứa nó sống với nhau , chúng tôi không thấy điều gì lạ cả. Tôi thấy thằng Thanh tốt lắm!
Hắn cực kì , thương vợ , chăm con. Hàng xóm thấy vậy , ai cũng nói con Đào nhà tôi may mắn khi lấy được chồng như thế!
Tôi muốn Thanh có trách nhiệm với bé Sao Mai" - ông Cường chia sẻ.
chẳng trách , mà còn biết ơn Thanh
Sau một thời gian chung sống , khoảng tháng 7/2014 , một đoàn làm phim về với ý định sẽ đưa “chuyện tình cổ tích” của Đào và Thanh lên phát sóng.
Nhưng cũng từ đây , Nhà ở ông Cường mới biết sự thật động trời đằng sau những lời nói dối của Thanh.
Biết không thể giấu được lâu dài , Thanh đã thú với gia đình ông Cường rằng mình có vợ và con ở quê Thanh Hóa.
Bức ảnh kỉ niệm ngày "cưới" của Thanh và Đào được in lớn trên tường nhà Đào ở quê.
Sau khi nói ra sự thật với Nhà ở ông Cường , Thanh bỏ mặc “vợ” cùng nử tử rồi hồi trang ở mà không nói gì với cô.
Dù biết sự thật động trời này , nhưng sợ nử tử làm điều dại dột nên ông Cường không dám nói.
Khi nghe tin “chàng rể quý” của mình tráo chác , ban đầu cả gia đình ông Cường sốc nặng. Nhưng sau khi suy nghĩ lại , Nhà ở ông không hề trách móc Thanh.
ngược lại , ông còn thấy quý và biết ơn Thanh đã dìu dắt nử tử mình đi làm và vững hơn trên đường đời.
Ông bảo: “ Tôi đã từng nói , thương con mình 1 thì tôi thương con rể 10. Vì thằng Thanh là người hiền lành , tử tế lắm nên tôi không hề trách nó. Tôi thấy biết ơn nó , vì nó đã dìu dắt con Đào trong thời gian qua”.
Bà Nguyễn Thị Tuyết ( mẹ Đào ): "Tôi chẳng trách gì thằng Thanh cả. Cũng cảm ơn vì nó đã dìu dắt con Đào thời gian qua. Giờ nó bỏ đi rồi phải bằng lòng chứ biết làm sao".
Dù biết ơn Thanh đã từng quan tâm chăm chút , dìu dắt Đào , nhưng giờ đây , khi “chàng rể hờ” đã bỏ đi , Nhà ở ông Cường vẫn mong muốn Thanh qua lại để có trách nhiệm với đứa nử tử nhỏ tên Sao Mai.
“ Giờ phải bằng lòng chứ biết mần răng được nữa. Chúng tôi không hề trách móc gì thằng Thanh cả , chỉ coi đó là một sai lầm.
Giờ chúng tôi muốn thằng Thanh vẫn ở lại chăm chút Nhà ở ở quê , nhưng cũng muốn nó qua lại để có trách nhiệm với cô nử tử Sao Mai , để sau này đứa nhỏ còn có bố” - bà Nguyễn Thị Tuyết ( mẹ Đào ) chia sẻ.
Chị Đặng Thị Vân ( hàng xóm ): "Thằng Thanh hiền lành lắm. Nó thương vợ thương con. Thấy thằng Thanh như thế ai cũng nghĩ con Đào may mắn".
Đào hiềm nghi Thanh đã có vợ ở quê
Trong cuộc điện thoại ngắn ngủi trao đổi với chúng tôi vào trưa 16/1 , Đào cho biết hiện đang đi hát rong ở tỉnh Quảng Bình.
Nói về thông báo Thanh đã có vợ ở quê , Đào bảo không hề tin đó là sự thật , đến khi nào chính chồng của mình “hai mặt một lời” với cô.
Bé Sao Mai hiện đã được hơn 11 tháng , đã biết đi và biệt bập bẹ gọi mẹ. Mỗi lần nghe tiếng cháu gọi mẹ , cả Nhà ở ai cũng xót xa.
"Mấy hôm em nghe tin vậy em cũng buồn. Nhưng đó là em chỉ chuẩn bị tâm lý trước. Chứ giờ em vẫn chưa tin đó là sự thật đến khi nào chồng trực tiếp nói với em. Em phải tin chồng mình chứ!
Nhưng nếu điều đó đúng sự thật thì em cũng không thèm bận lòng , em không cảm thấy buồn. Bởi người chồng vô trách nhiệm Không quan hệ để em quan tâm.
Sự tình em quan tâm nhất bây giờ là kiếm tiền và lo cho con ” - Đào chia sẻ
ép buộc